Nguồn: vuilen.com
Tác giả: Người Khăn Trắng


Con Ma Truyền Kiếp
Phần 1

- Dưới quê trời mau tối quá ha anh? Mới 7 giờ mà em có cảm giác như khuya lắm
Tranh thủ lúc bà Sáu ra sau sàn nước, Huyền Nga đến bên cạnh Sơn hỏi nhỏ:
- Buồn chết đi được. Chẳng có tivi cũng không có điểm giải trí nào
- Không buồn đâu. - Sơn mỉm cười kéo Nga vào sát lòng mình - Tại em lần đầu về quê nên chưa biết đấy thôi, ở quê cũng có cái vui của người miền quê vậy.
- Vui gì đâu chứ? Vừa phụng phiu Nga vừa đưa mắt hướng về phía cửa, canh chừng. Dù đã được giới thiệu là người yêu, nhưng Nga không dám tỏ ra thân mật quá với Sơn như khi ở thành phố trước mặt ba mẹ của cô. Mẹ đã dặn kỹ cô rồi. Dưới quê người ta phong khiến lắm. Rất ghét mấy chuyện trai gái thân mật cùng nhau.

- Đừng sợ, má anh không khó lắm đâu.
Như hiểu ý cô, Sơn nghịch ngợm hôn lên môi cô một cái.
- Ở quê nhưng bà tân tiến lắm, không tin em cứ thử hôn anh một cái trước mặt bà thì biết...
Lời chưa dứt, bà Sáu chợt bước lên với cây đèn dầu. Bà đi nhẹ quá, làm đôi bạn không kịp phát hiện ra. Đến khi nghe tiếng động, giật mình quay lại thì đã muộn mất rồi. Bã đã ở sau lưng.

- Má... - Ngượng ngùng... Sơn nhẹ đẩy Nga ra khỏi người mình khỏa lấp - Làm gì má cứ bận rộn hoài vậy, ngồi chơi với tụi con một lát đi.
- Chơi gì nữa. - Bà vặn nhỏ cây đèn xuống - Tối rồi, hai đứa đi ngủ đi cho khỏe. Cả ngày ngồi trên xe rồi không biết mệt sao?
- Đi ngủ! - Đôi mắt Nga mở lớn nhìn sơn như hỏi: "Chưa 8 giờ đã lên giường ngủ rồi ư? Làm sao mà ngủ được?".
- Ừ thì ngủ... - Không nhận ra vẻ kinh ngạc của Nga, bà Sáu gật đầu.

- Thằng Sơn ngủ ngoài bộ ván gõ. Nga vào buồng ngủ với bác. Mùng bác đã giăng rồi... Để bác ra ngoài cài cửa lại.
- Khoan má ơi! - Sơn vội kêu lên - Tụi con chưa buồn ngủ đâu, ở thành phố thức khuya quen rồi, giờ chui vô mùng ngộp chết. Má cho tụi con đi chơi một chút.
- Đi chơi... - Bà Sáu trợn mắt - Giờ này mà đi chơi! Tụi bây muốn đi đâu? Có gì mà chơi chứ?
- Thì đi vòng vòng tâm sự - Sơn nheo mắt ra hiệu cho bà Sáu làm Nga xấu hổ quá trời - Vậy đó, người ta yêu nhau mà... Má hiểu không? Con muốn dắt Nga tham quan mả ông Hội Đồng, danh lam thắng cảnh đẹp nhất quê mình...

Nói đến đây, Sơn chợt tủm tỉm cười. Hành phúc khi nghĩ đến những nụ hôn của mình sẽ dành cho Nga khi vào đến ngôi nhà mồ lớn nhất vùng này. Từ nhỏ, bao lần anh đã rình xem người lớn đến đây tâm sự. Bao trò nghịch phá của lũ quỷ tụi anh đã làm người lớn phải điêu đứng, khổ sở. Chà! Anh vẫn chưa quên, lần đó có một đôi tình nhân... lẻn vào nhà mồ âu yếm đã bị bọn anh giấu sạch áo quần. Báo hại cô gái một phen xấu hổ... Hiện bây giờ, anh và Nga vào đo, có bị lũ oắt con nào nhìn trộm không?

- Cái gì? Vào mả ông Hội Đồng à? - Giọng bà Sáu chợt la to cắt ngang dòng suy tưởng đầy lãng mạng của anh - Không được đâu. Mả ông Hội Đồng bây giờ nhiều ma lắm.
- Con không sợ ma đâu, chỉ sợ lũ quỷ con thôi. - Sơn cười rồi nắm tay Nga kéo dậy - Đi em, đi xem danh lam thắng cảnh nổi tiếng nhất quê anh.
- Dạ... thưa bác con đi - Nga cuối đầu chào lí nhí rồi bước theo Sơn.
Giọng bà Sáu la to đuổi theo:
- Đi đâu thì đi không được vào mả ông Hội Đồng đó. Tao nói thật, ở đó bây giờ nhiều ma lắm.

- Sao hả? - Đi một hơi đến gờ đất, Sơn mới dừng chân quay lại nhìn Nga cười trêu chọc - Mẹ anh bảo mả ông Hội Đồng nhiều ma lắm. Em có dám đi không?
- Sao không dám? - Nga nghiêng đầu cười tươi như hoa nở - Anh đừng có hù em. Em không tin trên đời này có ma đâu.
- Sơn cũng thế. Cũng không tin vào chuyện ma quỷ hoang đường - Nhưng... để dọa người yêu , anh vờ nghiêm nét mặt:
- Em đừng nói cứng, một lát gặp ma rồi lại khóc ầm lên. Nói thiệt cho em biết, anh đã từng gặp ma rồi đấy.
- Thôi đừng xạo quá ông à - Chỉ tay lên trán Sơn, Nga bật cười giòn rồi đưa mắt nhìn quanh - Đúng là ở quê có nhiều cái thật lạ đó. Nhà mồ cũng trở thành danh lam thắng cảnh được.

Nghe Nga nói Sơn lại tủm tỉm cười. Không nói gì, anh nắm tay Nga lặng bước đi trong đêm. Trăng hôm nay sáng quá, *** tỏ bóng hai người chập chờn trong bóng lá. Tiếng côn trùng rỉ rả hòa lẫn tiếng giá đêm yên bình lạ. Cảnh quê đẹp như tranh vẽ...


To be Continued


Xem thêm bài khác: